Bầu trời hôm nay thật trong xanh, xanh như màu nước biển, xanh như đôi mắt cô.Bỗng cô nghe thấy tiếng nói:đó, không nói gì, không làm gì, chạnh lòng buồn man mát Ghét thở dài một hơi.Đi đến đầu hẻm bổng chị nghe có tiếng gọi – là bác Năm: “Lụa, chèn đét ơi, chờ mày từ sáng đến giờ, vợ chồng tao có nấu một nồi bánh chưng, nên mang biếu mẹ con mày một cặp ăn lấy thảo, năm mới phát tài nghen!”.Nhưng dần dần rồi thời gian và cái nét thanh bình ở CamBridge cũng làm cô ngui ngoai phần nào.Thà đứng lại để suy nghĩ thật kỹ còn hơn là nhắm mắt vội bước một con đường mà bạn không chắc nó sẽ dẫn về đâu.Nhác chổi của chị như thôi thúc hơn, chị đã cố gắng hết sức nhưng vì số lượng rác tăng đột biến vào dịp này nên khi công việc kết thúc thì đã gần nữa đêm.Lẽ ra cậu không nên tồn tại trên đời này.Thực chất không phải là từ gì quái dị, nó là từ IDEAS viết lộn ngược.Nhưng Ghét không biết phải đi như thế nào vì cậu chưa bao giờ đến đó.
