Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.Họ là mỗi con người.Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.Chỉ còn dòng máu là hoang dã.Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.