Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy.Hoặc lúc phấn khích.Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh.Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.
