Rồi cô tham gia khóa học Tư Duy Triệu Phú và nghe nói về hệ thống quản lý tài chính.Người nghèo ca thán rằng họ không đủ điều kiện để học hành và viện cớ là do thiếu thời gian hoặc tiền bạc.Mỗi khi ngồi vào xe, cô luôn cầu mong để không có ai nhìn thấy.“Vậy thì”, ông ấy nói, “tất cả những gì cậu cần phải làm là sao chép cách nghĩ của người giàu”.Ngược lại, khi bạn có tiền và sử dụng đồng tiền đó, cả bạn và người mà bạn đưa tiền sẽ đều tạo ra giá trị.Thậm chí, họ còn so bì: “Sao họ lại may mắn thế”, hoặc nói thầm: “Bọn nhà giàu hợm hĩnh!”.Tôi phải thú thực rằng khi lần đầu nghe được những điều trên, tôi đã nói: “Không đời nào! Cái kiểu tuyên bố này thật là ngớ ngẩn”.Tôi hỏi cô ta, vậy tôi sẽ nhận lại được những gì xứng với 4.Bạn có thể nhìn nhận sự việc như sau.Vậy nếu để là một nạn nhân, những người tìmkiếm sự quan tâm hãy tin chắc chắn rằng họ sẽ không bao giờ giàu có được.
