"Tự tin là hòn đá tảng cho thành công", nếu một người mà ngay lòng tự tin cũng đánh mất lại muốn thành công thì chỉ là ảo tưởng.Cuối thời Nguyên Mông, nông dân khởi nghĩa bùng nổ khắp nơi, quần lùng cát cứ mỗi người một phương.Trong tình huống này, diễn giả chớ vì thể diện mà làm người ai cũng không tránh được sai sót.Như vậy cáo đã tạo ra ấn tượng hổ quan tâm đến sự an nguy của nó.Có một vị giáo sư ngoại quốc tự xưng là "Trung Quốc không" (chuyên gia về Trung Quốc cái gì cũng biết) khi giảng bài cho học trò đã nói: “Người Trung Quốc gọi đồ vật là ,đông tây" như bàn ghế, phích nước, ti vi.Tôi đã từng dùng một quái chiêu.bèn nổi lên tạo phản thì cục diện thật khó hóa giải.Người kia lại hỏi rằng: "Nó chạy đi đấu?” Thánh nhân không muốn phản bội cậu bé vô tội, nhưng ông không thể nào vi phạm lời thề nói thật.Như vậy anh đã thắng một bước.Đổi mặt là một loại cong phu xảo diệu, một sách lược cao minh trong xử thế.
