Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống.Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.Biết chỉ để biết mà thôi.Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình.Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ.Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn.Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.Không phải học con phải về đây ngay chứ.