Ông không thèm ngó tới những bức thư khen chương trình các buổi quảng cáo của ông, mà đòi được coi những bức thư chỉ trích.Việc ấy họ làm trong ba hoàn cảnh khác nhau.Vì chẳng may, đời lại không giản dị thế đâu.Cuốn Quẳng gánh lo đi.Tôi muốn nói: Ông già ấy đã có một lỗi lầm lớn chung cho cả nhân loại là quá tin ở lòng biết ơn của người khác.Tôi thường khóc vô cớ.Làm sao trừ được 50% lo lắng về công việc làm ăn của chúng ta?Không có tài gì hết.Bây giờ tôi biết rằng ở đời chẳng ai để ý đến mình cả và có nghe nói gì về mình, họ cũng thấy kệ.Và đây là điều quan trọng mà tôi muốn kể: Cả trong khi Lowel Thomas nợ như Chúa Chổm và thất vọng chua chát, ông chỉ suy tính chớ không lo lắng.
