Tôi cất tờ giấy vào cặp.Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.Lúc đó tôi không có nhà.Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.Nhiễm thói ấy mất rồi.Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về.
