Sau đó khóa chặt của lại và bắt đầu nói, nói và nói.Cho tới giờ tôi cũng không nhớ hết hôm đó chúng tôi đã bình luận bao nhiêu sự kiện.Rồi tôi lại vặn nhạc lên… và vặn nhạc xuống.Sau đó ông bị viêm phổi nặng và một tháng sau thì qua đời.Câu nói này đáng nhớ đây! Nhất là khi bạn đang nói chuyện với các đồng nghiệp, hay là người dẫn chương trình như tôi.Bạn có thể luôn nghĩ ra chúng với nhiều điều thú vị hơn nữa.Họ biết bù lấp nhược điểm này bằng cách nói chuyện có duyên, bằng vốn kiến thức phong phú và kỹ năng chuyên môn hoàn hảo.Tất cả chúng tôi đều bị sốc, vài người thổ lộ nỗi bàng hoàng.Không nên chia buồn bằng câu nói: Tôi biết anh rất buồn, rất đau khổ… Vì câu nói này là thừa.Nhưng cái vụ này thì… Anh có lời nào muốn nói không?