Mọi người cần phải nhìn nhận cách sống của mình bằng con mắt khác.Chúng ta tưởng tượng rằng thái độ cư xử của chúng ta là một vấn đề lựa chọn về lương tâm.Sự cải đạo, sự thay đổi hành vi và thái độ là một quá trình diễn ra chậm chạp, thay đổi là sự thăng tiến dần dần.Yêu cầu mọi người phải can đảm tức là mong đợi họ nghĩ về cuộc sống của chính mình theo một cách mới.Óc hài hước cũng rất có ích cho chúng.Thuốc men truyền thống thường thất bại khi nó làm tăng cảm giác vô dụng trong khi đối mặt với tình trạng ốm yếu bệnh tật.Hai con người đó cứ tiếp tục chung sống trong sự bất hạnh và sự xung đột của họ vẫn tiếp tục.Người ta gọi nó là DDI - Chứng thái nhân cách hay còn gọi là bệnh quỉ ám.Vấn đề là tình yêu được bày tỏ qua hành vi.«Anh ấy chẳng bao giờ cười cả».
