Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.Là dông dài, là ngắn ngủi.Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.Nó cùng tham gia giải với bạn.Tự dưng mẹ lại ra giá.