Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.Trong lúc tập, gặp một người quen nữa.Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm.Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế.Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa…Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.
