Linh Vy không nói gì, cô chỉ quay mặt đi để che dấu những giọt nước mắt đang tuông trào từ hai khoé mi.Thấy vậy Cục Ghét chạy đến gần và hỏi Khói Đen:Một vĩ nhân thì có gì khác với những người thường?.Tay nghề tuyệt vời của anh đã vang đến tai của một khách sạn 4 sao “Super Pit Tokyu” ở Tokyo, họ mời Tsugitaro đến và đánh giày cho khách hàng của họ.Mình tức lắm nhưng chỉ biết lấy đó làm bài học xương máu thôi…”Cái thích đó gọi là một cảm xúc khác lạ.Ghét quyết định ra đi, cậu muốn tìm câu trả lời đích thực cho cuộc đời mình.Chỉ có điều sau mỗi lần bị ngã, họ luôn cố gắng đứng dậy trở lại và không điều gì có thể thay đổi được khác khao vươn đến những hoài bão của họ, chính điều đó khiến họ được gọi là những vĩ nhân.Từ thứ hai đến chủ nhật hầu như không có ngày nào được ngơi nghỉ.Nhưng chỉ khi thoát y, cái điều luôn bị coi là trần tục, ta mới có thể đếm được chính xác số nốt ruồi, vết xẹo trên người của nhau.