Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó.Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn.Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà.Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ.Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.