Chúng ta không thể nào quên được lời kêu gọi cảm động của Martin Luther King khi ông chia sẽ viễn ảnh của ông về một đất nước không còn kỳ thị chủng tộc: "Tôi có một ước mơ là một ngày nào đó đất nước này sẽ vùng lên và sống ý nghĩa đích thực của niềm tin của mình.Nhưng cũng có người hoàn toàn chịu khuất phục đau khổ và rơi vào tình trạng vô vọng.Nếu không, bạn có thể thành công mà vẫn cảm thấy như mình thất bại.Thực là một cuộc chạy đua để xem Ông Vua có thể tiêu thụ được bao nhiêu thức ăn trước khi thiếp ngủ.Đừng ngồi lỳ một chỗ mà suy nghĩ.Lần này qua lần khác, ông đều nhận thấy rằng ngay lúc một bệnh nhân được chuẩn đoán - nghĩa là lúc họ được dán nhãn cho các triệu chứng của họ - thì bệnh của họ lập tức trở nên tệ hơn."Dân tộc Đức không phải một dân tộc hiếu chiến.Có thể bạn sẽ nghĩ,"Tôi cũng muốn có những quyết định như thế, nhưng tôi đã từng khinh nghiệm những thảm kịch thật sự".Thầy thường nói, "Có thể bỏ một bữa ăn, nhưng đừng bỏ đọc sách".Tôi có thể soạn lại giấy tờ và xem tin tức.
