Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.Vừa lo lắng, vừa háo hức.Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái.Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức.Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.
