Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình.Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn.Các hiệp sĩ lần lượt leo lên ngựa ra về.Ở đâu? Đừng mất thì giờ nữa.Rồi chàng quay lại và kiên nhẫn dùng kiếm và tay tạo nên một rãnh sâu giữa hai đường kiếm, chàng đào tới đâu, dòng nước len lỏi ùa theo đến đó, và làm đất mềm hơn.Sid bắt đầu leo lên ngọn núi cao sừng sững trước mặt.Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau.Sau đó chàng quay lại và làm lại lần nữa, cách đường kiếm khi nãy khoảng nửa gang tay.Ngươi sẽ không bao giờ tìm được một cây bốn lá trong khu rừng này.Sự phấn khích dâng cao trong các hiệp sĩ.
