Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.Tôi tống vào thùng rác.Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.Lúc đó tôi không có nhà.Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm.Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con.
