Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.Rồi về tủ để đồ mặc đồ.Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.Tôi cứ tà tà gạt chân chống.Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức.Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.Tôi đi bộ cũng được.Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.