Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.Sai là vô trách nhiệm.Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.Mà sống khoa học một chút.Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.Hồn nhiên đến đáng sợ.Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu.
