Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường.Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ.Định dừng viết thì lại có chuyện.Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.