Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.Nhưng không phải sở thích.Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ.Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm.Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể.Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ.Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.
