Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả.Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.Tôi có làm gì ám muội đâu.Dòng họ nhà mình phải rạng danh…Nhưng như thế là em còn muốn.Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống.Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
