Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái.Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ.Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.Ta không thích nổi cáu.Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.Nhắc anh đi ngủ đúng giờ.5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.
