Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.Quả thực lâu lâu cũng thành quen.Chuyển sang máy mát xa.Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì.Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
