Và nghiên cứu của Hofstede gợi ý một điều gì đó chưa từng nảy ra trong đầu của ai trong giới hàng không: nhiệm vụ thuyết phục các cơ phó biết tự khẳng định bản thân mình sẽ phụ thuộc rất lớn vào xếp hạng khoảng cách quyền lực của nền văn hóa mà họ thuộc về.Và khi không thể, chúng tôi sẽ đưa cho nó một cuốn sách.Họ phải làm thế nào khi tới hạn phải trả học phí kỳ hai cho mẹ tôi? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, họ không thể cho một đứa đi học còn đứa kia lại không.Trí não buộc phải được trau dồi.Thuở ban đầu, họ gọi thị trấn của mình là Tân Italia.Cô Regina vốn đã kinh doanh tiệm may đo quần áo phụ nữ từ hồi mười sáu tuổi.Mình ơi, chúng ta có việc làm ăn rồi đây, ông hét lên với Regina sau khi chạy một mạch từ đường Hester về nhà.Cơ trưởng không há hốc miệng kinh ngạc Ôi Chúa lòng lành! lúc ông vật lưng ra ghế ngồi.Sẽ đơn giản hơn rất nhiều với mẹ tôi nếu chỉ đơn thuần họa nên thành công của bà như một chiến thắng thẳng thừng trước hoàn cảnh nạn nhân của tội ác, cũng giống như sẽ đơn giản hơn nếu chỉ nhìn vào Joe Flom và xưng tụng ông là luật sư vĩ đại nhất mọi thời − mặc dù thành tựu cá nhân của ông không thể nào không gắn quện chặt chẽ với chủng tộc, thế hệ, những đặc thù của ngành nghề may mặc cũng như những thành kiến khác thường của các hãng luật thành thị.Họ điều khiển lưu lượng giao thông phi thường trong môi trường bị gò ép.