Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.Và đây là lần thứ hai tôi khóc.Chả là hôm qua có chuyện.Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.Hoặc về sau mới lí giải được.Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.Tôi viết theo ông ta.Càng kéo nó càng lùi lại.Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che.
