Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục.Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình.Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp.