Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.Tôi và thằng em lại về.Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòaAi thích thì cứ việc viết theo cách của mình.Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.