Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp.Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được.Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé.
