Tiếc là tôi không phải quí khách.Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay.Uống là cháu nôn ra đấy ạ.Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.Chúng là những kiệt tác.Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi.Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non.Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.
