Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi.Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.Thôi, tôi trôi qua em rồi.Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt.Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào.