Sau buổi lễ, tôi được mọi người khen ngợi.Thoạt nghe có vẻ bình thường, nhưng hãy thử nghĩ xem chúng ta đã từng tham dự bao nhiêu cuộc họp khai mạc trễ? Cho dù chỉ chậm hơn so với thời gian dự kiến năm phút hay mười phút thì vẫn cứ là trễ.Những tấm tranh ảnh, biểu đồ minh họa cũng trở nên vô tác dụng.Rồi vặn volume xuống, lấy hơi chuẩn bị nói… Nhưng cha mẹ ơi, cái miệng của tôi bỗng khô khốc như một miếng bông gòn! Và không một từ nào thoát ra cả.Sau hết, chắc tang lễ là điều không ai muốn nhưng chúng ta vẫn phải đến đó vì cùng một lý do như nhau: chúng ta yêu người bạn, người thân của chúng ta.Và cậu ấy đã vô cùng thành công.Một lần nọ Jim tâm sự với tôi rằng anh rất bực mình khi một số người gặp ai cũng hỏi Khỏe không? cho có lệ rồi chẳng thèm chú ý nghe câu trả lời.Cũng không vì chỗ đẹp mà quên đi thời điểm có hợp lý không.Ấy vậy mà khi bước vào phòng phát thanh, tim tôi cứ đập thình thịch.Điều này rất quan trọng.