Tác giả đề cập đến một đề tài rồi chuyển ngay sang một đề tài khác mà không biện hộ cho những gì mình đã nói.Chỉ ra khía cạnh phân tích và giải thích chưa hoàn chỉnh của tác giả.Tiêu đề một tác phẩm khoa học ít có tính biểu lộ như tiêu đề một cuốn sách sử học.Bản thân triết gia không phải lúc nào cũng nhận thức được điều này.Người ta dùng từ điển để diễn đạt các dữ kiện.Còn với tác phẩm trữ tình, thường là câu hỏi về tu từ, đôi khi cũng mang tính cú pháp.Vấn đề đó là sự khác nhau giữa các câu trả lời của các tác giả.Mặc dù vậy, mọi cuốn sách đáng đọc đều có tính thống nhất giữa nội dung với hệ thống các phần.Họ cố gắng tìm hiểu ý nghĩa ngôn từ, cố gỡ mớ bòng bong của câu cú để rồi nhanh chóng từ bỏ việc đọc và kết luận rằng thơ hiện đại quá khó đọc, như họ đã lường trước.Tên cuốn sách được nhắc đến liên tục trong rất nhiều cuộc thảo luận.
