Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều.Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này.Tôi kém nhất khoản này.Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ.Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông.Bịt tai lại, im lặng, là xong.Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.