Ông Adamson, giám đốc một hãng đóng ghế quan trọng, muốn được ông Eastman mua ghế giúp để dùng trong hai ngôi nhà đó.Bà nhất định không bao giờ để cho ông ở một mình hết, luôn luôn sợ ông có ngoại tình.Ta tự nhiên muốn nói tới những việc ta đương lo nghĩ hơn là nói tới những đầu đề làm cho người khác vui lòng.Tôi nói rõ: không phải là vụ ám sát ông mà là cuộc hôn nhân của ông.Đó là quy tắc thứ 7.Nét mặt ông Pullman tươi hẳn lên, rồi ông mời: "Ông vô phòng tôi.Chương bốn - Bạn muốn thành một người nói chuyện có duyên không? Dễ lắmChính tôi cũng nuôi gà, và tôi chưa từng thấy gà nào tốt như gà bà.Lincoln xấu hổ lắm, làm thinh ngồi trơ trên ghế trong khi bà chủ trọ đem chiếc khăn mặt ước lại chùi má và quần áo ông.Tôi thấy bà chế ra được nhiều đồ thiệt tài tình và tôi tỏ lời khen.