Bác là bác rất không hài lòng.Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa.Để trẻ con bớt dần phải khóc.Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.Nhưng lại thấy buồn nôn.Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành.Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa.Chúng tôi mò mãi không thấy.