Chị lắc đầu bảo mệt lắm.Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.Nhưng không phải sở thích.Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu.Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại.Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này.