Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày.Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.Giữa hiện thực và huyền ảo.Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông.