Đừng mãi nói về những việc đâu đâu rồi phải vội vàng đi vào vấn đề chính trong những phút hiếm hoi còn lại.Tất cả những phát ngôn viên thành công đều có đức tính này.Thích nhất là được nắm tay cha tung tăng xuống đại lộ Howard, rồi đến công viên Saratoga.Ở nữ giới còn khó khăn hơn bởi họ có những điều kiêng kỵ đặc trưng.Tôi đã được nghe kể một câu chuyện thú vị ở Washington về tổng thống Calvin Coolidge.Chẳng phải đã có câu châm ngôn: Run như nói chuyện với người lạ đó sao? Chúng ta đều là người trần mắt thịt cả.Do vậy, hãy nhìn khán giả khi bạn đang nói.Đó là một câu chuyện khác…Anita Bryant hoàn toàn có thể lôi cuốn người khác nếu cô ấy hào hứng nói về công việc của mình hơn.Tôi chắc chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó.