Voi cha nằm lã một góc, mắt ngước trên trời vừa rên rĩ:Bật ra được câu nói đó bỗng dưng tôi thấy lòng thanh thản đến diệu kỳ.Miệng hôi sữa nhưng họng hôi cồn.“Điều này thật khó chấp nhận, đề dễ như thế mà, kỳ này mình không thể duy trì chuổi thành tích bất bại để lên mặt với cái lũ đáng ghét kia rồi” - Chíp nghĩ thầm, đôi mắt lệ long lanh đầy nỗi thất vọng.Hôm nay lên mạng thấy blog anh ấy để hình ai không biết, nguyên một đám con gái tự nhiên có cái mặt gã thò vào, vô duyên, đáng ghét! Mà sao lại phải bực chứ, mình đâu là gì của anh ta nữa… Nhưng lỡ gã có ý gì với một trong bọn họ thì sao nhỉ, trời ơi, nghĩ đến đó là… nhưng đó không phải là ý của mình sao? Chẳng phải mình muốn vậy sao, chắc mình điên mất!!!Một lần nọ, chị Da đỏng đảnh nói với Cục Ghét:Năm nay chắc đứa nào cũng đã nhớ đời nên không dễ gì bị lừa nữa.Một vĩ nhân thì có gì khác với những người thường?.Một vĩ nhân thì có gì khác với những người thường?.Nếu vô tình một ngày nào đó bạn bắt gặp một gã thừa xương thiếu mỡ, mắt dán hai cái đít chai con cận con loạn, luôn ngồi đăm chiêu nghĩ về hòa bình thế giới mặc cho bộ đồ một tuần chưa giặt đang "tỏa hương" nghi ngút, thì đó chính là Cục Ghét.