Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả.Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá.Trong các loại văn, có lẽ nó bắt ta gắng sức nhiều hơn hết.Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.Nhưng riêng về phần tôi thì không khi nào bạn bắt gặp tôi du lịch mà không mang theo Marc Aurele.Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động.Tôi đã dẫn dụ cho bạn nhận thấy rằng luôn luôn có một nỗi bất mãn ám ảnh bạn, nỗi bất mãn ấy về cách thu xếp đời sống hàng ngày của bạn mà nguyên nhân chính của nó là bạn không làm xong những việc dự tính mỗi ngày, những việc ấy, bạn vẫn hy vọng làm được khi nào có "nhiều thì giờ hơn".Rằng trước khi lập sổ chi tiêu thì giờ của mình thì trái đất vẫn quay đều đều và dễ dàng.Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Nếu tuổi xuân của bạn còn dồi dào, năng lực còn thừa thãi mà lại hăng hái muốn gắng sức, thì tôi không do dự gì mà khuyên bạn: "Cứ làm đi, hết ngày này qua ngày khác đừng nghỉ ngày nào".