Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đườngVừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.Bạn không mong bác đọc lắm.Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.
