Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán.Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc.Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng.Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua…Tôi không muốn đi đâu cả.Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.
