Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.Không biết thì khó trách.Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì.Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ.Và như thế, em hiện hữu.