Dù lúc đó chả nghĩ gì.Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này.Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này.Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất.Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.
