Nó tan chảy, tan chảy.Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình.Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay.Tôi cho ông thời hạn ba ngày.Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác.Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.Tôi nhất quyết không đi.Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết.
