Anh đang hạnh phúc.Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.Vì chúng ta đều ngoáy mũi.Bác ta không tin đâu.Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán.Tiếc là tôi không phải quí khách.Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường.
