Chuyến du hành của đời bạn có mục đích bên ngoài và mục đích nội tại.Đây là sự hiện thực cái nhất thể.Khoảng không gian tĩnh lặng của hiện trú toàn triệt dấy khởi bên trong bạn và bao bọc chung quanh bạn.Vâng phục là tác nhân chuyển hóa mạnh mẽ các hoàn cảnh cũng như con người.Tôi đã miêu tả tiến trình này ở một chương trước.Cho nên họ đã làm những gì họ phải làm.Tình hình này không làm tổn thương đến khả năng sử dụng thời gian – quá khứ và tương lai – khi bạn cần phải dùng đến nó để giải quyết các vấn đề thực tiễn.Nó cảm thấy dễ bị tổn thương và bị đe dọa, cho nên nó sống trong tình trạng sợ hãi và thiếu thốn.Chỉ cần ý thức mạnh mẽ về khoảnh khắc hiện tại.Ông đã lưu ý rằng suy nghĩ hay nói một cách bất thức về quá khứ là một trong các phương chước nhờ đó chúng ta tránh né hiện tại.