Đã đi một số cây số.Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.Một số người trong số họ cũng biết.Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa.Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ.
